Hoàng Trung Dũng – Chưa đủ lớn, nhưng đã mong bé lại

Có những buổi chiều, khi ánh nắng cuối ngày nghiêng qua hiên nhà, tiếng trẻ con í ới gọi nhau vang lên từ một góc sân, cuộc sống bỗng chậm lại sau những bộn bề tất bật. Giữa khoảnh khắc bình yên ấy, trong tôi lại hiện lên một nỗi nhớ không gọi được thành tên.

751611333-28165593763033044-1333304878916470750-n-1784538931.jpg

Đó không phải nỗi nhớ dành cho một người. Cũng không phải nỗi nhớ về một miền đất đã xa. Mà là nỗi nhớ chính mình – cậu bé của những năm tháng hồn nhiên, vô tư, chưa biết cuộc đời có bao nhiêu ngã rẽ, chưa hiểu lòng người sâu cạn thế nào.

Trung Dũng tâm sự: "Ngày ấy, gia đình có bốn người, sống trong một mái nhà nhỏ chẳng có gì ngoài tiếng cười, những bữa cơm đạm bạc đầy ắp tình yêu thương. Mỗi chiều đi học về, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên, nghe tiếng mẹ gọi vào ăn cơm, thấy cha lặng lẽ làm việc ngoài sân là lòng đã bình yên. Khi ấy, tôi chỉ có một ước mơ rất giản đơn: lớn thật nhanh."

Rồi thời gian lặng lẽ đưa cậu bé ấy đi qua những mùa mưa nắng của cuộc đời. Có những hành trình không được đo bằng số cây số đã đi, cũng không phải bằng những thành tựu đã đạt được, mà được đo bằng khoảng cách từ một đứa trẻ vô tư đến một người đàn ông phải gánh trên vai cả gia đình. Anh Trung Dũng vẫn luôn có cảm giác mình chưa đủ lớn, chỉ là thời gian đã buộc mình phải trưởng thành.

751751994-28165596406366113-5984312758638261673-n-1784538931.jpg

Sinh ra và lớn lên trên một miền quê nghèo của tỉnh Bắc Giang. Phía sau ngôi nhà là ngọn núi Y Sơn sừng sững, trầm mặc như người lính già âm thầm canh giữ xóm làng qua bao mùa giông bão. Trước cửa là dòng sông Cầu hiền hòa, lững lờ mang theo phù sa và ký ức của biết bao thế hệ. Thế đất sơn thủy hữu tình ấy không chỉ tạo nên một vùng quê bình yên, mà còn hun đúc nên những con người kiên định, nghĩa tình.

"Núi dạy cách biết đứng vững trước phong ba. Sông chỉ dạy biết bao dung trước những đổi thay của cuộc đời. Còn quê hương dạy tôi rằng, con người có thể đi rất xa, nhưng cội nguồn và gia đình sẽ mãi là nơi để nhớ, để thương và để trở về" - Trung Dũng chia sẻ.

751281832-28165598086365945-2153157212149252031-n-1784538931.jpg

Là con út trong một gia đình gia giáo, anh lớn lên giữa những lời dạy tưởng chừng rất mộc mạc nhưng lại đủ soi sáng cả một đời người. Cha mẹ chưa bao giờ dạy con phải hơn thua với người khác. Điều cha mẹ luôn nhắc là phải biết làm người trước khi làm bất cứ điều gì. Bốn chữ Lễ – Nghĩa – Trí – Tín không chỉ là lời răn dạy, mà trở thành kim chỉ nam để tôi bước qua những ngã rẽ của cuộc sống.

"Ngày còn bé, tôi luôn nghĩ trưởng thành đồng nghĩa với tự do. Tự do quyết định cuộc đời mình, tự do đi đến những nơi mình muốn, tự do theo đuổi những ước mơ còn dang dở. Nhưng khi đã trưởng thành mới hiểu, tự do chưa bao giờ đến một mình. Nó luôn đi cùng trách nhiệm. Càng lớn, đôi vai càng nặng. Sau lưng là cha mẹ đang già đi từng ngày. Phía trước là vợ con cần một chỗ dựa. Xen giữa là biết bao lo toan, cơm áo, công việc và những áp lực không thể gọi thành tên" - Anh chia sẻ.

752169316-28165599509699136-8209091300180560261-n-1784538931.jpg

"Có những đêm rất khuya, khi mọi người đã ngủ, tôi chợt nhớ về cậu bé năm nào. Cậu bé từng chỉ mong lớn thật nhanh, đâu biết rằng người lớn cũng có lúc mệt mỏi, cũng có những giọt nước mắt chỉ biết giấu vào đêm tối" - Anh Dũng chia sẻ thêm.

Rồi thời gian vẫn âm thầm trôi, không đợi một ai. Nó mang đi tuổi trẻ của cha, mái tóc xanh của mẹ, mang đi những mùa hè rực nắng và cả những người mình yêu thương nhất.

753163971-28165600969698990-1867153404450990209-n-1784538931.jpg

Đến một ngày ngoảnh đầu nhìn lại những người từng ôm mình vào lòng, từng dắt tay mình qua những con đường làng, từng dành cho mình những miếng ngon nhất trong bữa cơm nghèo... giờ chỉ còn sống trong ký ức. Mới hiểu rằng, trên đời này có những cuộc chia ly không có lần gặp lại. Có những lời yêu thương chưa kịp nói. Có những lời cảm ơn chưa kịp gửi. Và có những cái ôm, chỉ cần chậm một chút thôi cũng trở thành điều không bao giờ thực hiện được nữa.

"Tôi không còn mong mình lớn thêm nữa.

Tôi chỉ mong thời gian trôi chậm lại. Chậm để cha mẹ già thêm muộn một chút.

Chậm để được ngồi thêm nhiều bữa cơm có đủ tiếng cười.

Chậm để mỗi lần trở về vẫn còn được gọi hai tiếng "ông", "bà" thân thương.

Nhưng thời gian chưa bao giờ quay ngược."

Điều duy nhất chúng ta có thể làm là sống thật tử tế với những người còn ở bên mình. Bởi một ngày nào đó, tất cả sẽ chỉ còn là ký ức.

751371422-28165602539698833-5270701646616927656-n-1784538931.jpg

"Đã đi qua nhiều mùa mưa nắng của cuộc đời, tôi vẫn thấy mình chưa đủ lớn. Không phải vì chưa đủ mạnh mẽ để đối diện với cuộc sống, mà bởi ở một góc rất sâu trong trái tim, vẫn còn nguyên vẹn một cậu bé luôn mong được trở về mái nhà năm ấy, nơi có ông bà, có cha mẹ, có tiếng cười của tuổi thơ và những yêu thương chưa bao giờ vơi cạn." - Anh nói thêm.

 

 

 

Tuyet Vo Than

Link nội dung: https://nhiepanhvacuocsong.net/hoang-trung-dung-chua-du-lon-nhung-da-mong-be-lai-a88069.html